Lục Bát Và Tôi

Những con chim biết bay vàNhững thân thể rất điệu đà làm duyênRủ thơ vào chốn oan khiênKèm theo tôi mấy giờ thiền cũng quên… Trách tôi định lực chưa đầyTrùng trùng ma niệm còn vây lấy ngườiĐành cam chết giữa nụ cườiĐành đem bóng sắc làm tươi cuộc đời Mai còn, em nhớ về …

Read moreLục Bát Và Tôi

Đong, Đếm

Đọng để động và động để đọngNàng mở ra thời gian, hay nàng mở ra biển sóngNên trở về hay nên bước chân đi ?Tôi hỏi lòng rằng tiếp tục ghi,Hay cứ để tự nhiên những điều sương khói ? Đi để đến hay là ngồi để thấy ?Mong với tình hay cứ để tình …

Read moreĐong, Đếm

Diệu Huyền

Khi chàng lên thuyền, chuyến hải hành không định hướngNhững con chim biển trên đầu chàngMây trên đầu chàngMặt trời trăng sao trên đầu chàngBiển thời sâu và to lớnChàng thấy mình cũng là con chuồn chuồn hay cọng rong trôi Chàng lên thuyền không có giấc mơKhông ai mơ giữa điều chết sốngDù trước …

Read moreDiệu Huyền

Lý Do Nàng Trở Thành Thi Sĩ

Chàng gọi nàng là nỗi ám ảnh lớn nhấtDù nàng không bỏ bùa cho chàngChàng gọi nàng là triết gia kỳ bí nhấtDù nàng không viết ra triết thuyết nàoChàng cho nàng là người kể chuyện hay nhấtDù nàng chẳng là nhà văn… Nàng hỏi chàng: “ chú ngồi nhớ ai vậy ?Chàng trả lời …

Read moreLý Do Nàng Trở Thành Thi Sĩ

Thế Giới Hình Thành Sau Mỗi Bước Chân Qua

Thời gian như chồi câyĐến làm xanh mặt đấtThời gian dường như mâyCó đấy rồi trôi mất Tôi thấy thích với mắt nhìn của emTrong cái chảo có con cá đang chiênVà trên bàn ănĐể sẳn vài ly rượu nhỏ Tôi, kẻ yêu hoa, nhưng không là kẻ say hoaThương tổ quốc nhưng an lòng …

Read moreThế Giới Hình Thành Sau Mỗi Bước Chân Qua

Cũng Chẳng Là Chi

Cảm ơn người, cảm ơn trăngCảm ơn muôn dặm thường hằng trong taCảm ơn về cái không làCảm ơn thấy được nhìn ra hình thù Bước qua từ những phạm trùLại đi mở cửa sa mù mà vô ?Chẳng cần hong cái đã khôCũng không nên trách buổi hồ đồ xưa Đã từng sớm tối …

Read moreCũng Chẳng Là Chi

Sao Từ Trời Thả Xuống Quyền Năng

Cái điều chàng cho là dễ nhất ấy. Một thờiLại khó hơn cảnh ngồi chờ mùa xuân tớiĐời cho chàng cây gậy và chiếc bịChàng vứtĐời cho chàng khẩu súng và thanh gươmChàng vứtĐời cho chàng giàu sang tiền bạcChàng cảm ơn và đi qua Chàng có thể vất cả ham muốn trên trần gian …

Read moreSao Từ Trời Thả Xuống Quyền Năng

Giả Đò Như Không Biết

Nầy, Thanh ĐặngChúng em có ngày “ cùa những người đàn bà “Và anh,Không có ngày “ của những người đàn ông “ đấy nhé ! Đàn bà soi gương, đàn bà thoa son đàn bà đánh phấnĐàn bà đi giày gót cao, đàn bà xịt nước hoa thơm lừng con phốĐàn bà điểm trang …

Read moreGiả Đò Như Không Biết

Vô Tâm Có Một Thiên Đường

Thế giới đang trên bờ vựcChỉ cần một cái nhấn nútHay từ sự tức giận của Putin chẳng hạn Thơ là một sự trồng trọt cũng là một khai pháThơ dẫn người đến yêu thương cũng dẫn người đến hoang vuChỉ là từ trái tim, thơ không có hận thùMọi giận dữ trong thơ chỉ …

Read moreVô Tâm Có Một Thiên Đường

Tưởng Về nàng Như một Câu Kinh

Một chút sụt sùi trong bếp lửaNàng gởi vào thơTôi mong cuối dòng con chữMùa xuân đã kịp giờ Một chút đêm và hơi thởNàng không đủ bình yênChỉ là chàng bất lực Rất nhiều thứ đã không còn háo hứcKhi mỗi ngày là một weekendNhưng lại thích nhìn bông hoa nởMỗi sớm mai Hãy …

Read moreTưởng Về nàng Như một Câu Kinh

Đã Là Hạnh Ngộ

Trong giấc mơ của nàng, có chàng, nhưng nàng không thấyTrên bước đi của chàng, có nàng, nhưng nàng không biếtChàng vẫn làm thơ như chàng đã làm thơNàng vẫn hát như nàng đã hát Chàng sẽ đến và nàng sẽ đếnDưới chân chiếc cầu vồngChỉ để ngồi nhớ lạiChỗ thời gian ngóng trông Trong …

Read moreĐã Là Hạnh Ngộ

Trừ Mùa Thu Dĩ Vãng

Tôi bỗng dưng thấy mình thật nhẹTôi đã mạnh hơn ?Thật tình tôi không biếtCho đến một ngày tôi thấy raNhững hành trang một thời không còn nữaSương gió cuộc đời vì tôi tắm rửaHay thời gian cho tôi, biết đá, biết vàngBiết thế gian nầy vô hạn thênh thangCùng lúc với chim trời vỗ …

Read moreTrừ Mùa Thu Dĩ Vãng