Tôi bỗng dưng thấy mình thật nhẹ
Tôi đã mạnh hơn ?
Thật tình tôi không biết
Cho đến một ngày tôi thấy ra
Những hành trang một thời không còn nữa
Sương gió cuộc đời vì tôi tắm rửa
Hay thời gian cho tôi, biết đá, biết vàng
Biết thế gian nầy vô hạn thênh thang
Cùng lúc với chim trời vỗ cánh…
Khi đối thoại cùng đêm đen vắng lạnh
Núi thôi cao và biển trở nên hồ
Là một khởi đầu thể nhập hư vô
Tập hư loãng những gì mình có thể
Tiếng chuông một thời tiếng chuông làm Kệ
Ngân
Vẫn biết vui chơi trong cõi hồng trần
Gắng hạnh phúc với bốn bức tường tù ngục
Gắng ca hát với đường chiều gãy khúc
Gắng mỉm cười như thể sẽ qua đi
Và nhìn thanh gươm một thuở ôm ghì
Đã tan biến trừ mùa Thu dĩ vãng….