Những con chim biết bay và
Những thân thể rất điệu đà làm duyên
Rủ thơ vào chốn oan khiên
Kèm theo tôi mấy giờ thiền cũng quên…
Trách tôi định lực chưa đầy
Trùng trùng ma niệm còn vây lấy người
Đành cam chết giữa nụ cười
Đành đem bóng sắc làm tươi cuộc đời
Mai còn, em nhớ về tôi
Mùa thu mấy độ luân hồi mấy phen
Bóng ai thay bóng ngọn đèn
Soi tôi, chín bận, mười phen, đi, về