Khi chàng lên thuyền, chuyến hải hành không định hướng
Những con chim biển trên đầu chàng
Mây trên đầu chàng
Mặt trời trăng sao trên đầu chàng
Biển thời sâu và to lớn
Chàng thấy mình cũng là con chuồn chuồn hay cọng rong trôi
Chàng lên thuyền không có giấc mơ
Không ai mơ giữa điều chết sống
Dù trước khi đi chàng vẫn mộng
Chỉ là chuyến hành hương
Cái điều một thời chàng tin nhưng bạn chàng cho chàng là người rất tối
“ trời sinh voi, sinh cỏ “
Chàng biết ra không có gì là hoang đường hoang tưởng
Thời gian khâu vá nỗi buồn
Thời gian cho chàng thấm nghĩa gió sương
Con tàu ngày nào, trong hồi ức hôm nay
Tóc đã trắng, lệ dường như cạn
Người đàn ông ngồi nhìn thế gian bình thản
Có trời, cũng có thêm ta…
Em là hoa, cát đá cũng là hoa
Trong dịch chuyển chẳng có gì đứng lại ?
Vẫn có đấy, ngàn xưa và mãi mãi
Chữ “ diệu huyền, “ thường tại, với mênh mông