Chàng gọi nàng là nỗi ám ảnh lớn nhất
Dù nàng không bỏ bùa cho chàng
Chàng gọi nàng là triết gia kỳ bí nhất
Dù nàng không viết ra triết thuyết nào
Chàng cho nàng là người kể chuyện hay nhất
Dù nàng chẳng là nhà văn…
Nàng hỏi chàng: “ chú ngồi nhớ ai vậy ?
Chàng trả lời : Nhớ cháu.
Đừng nhớ cháu nữa nghe, nàng cười nhỏ và đi qua
Nàng hỏi chàng ; “ chú có còn nhớ cháu Không ? “
Chú ngồi nhớ Cô Tư
Cô Tư là nàng, Facebook ai cũng biết.
“ Đừng nhớ Cô Tư nữa nghe, “ nàng nhìn chàng và đi qua
Nàng hỏi chàng “ chú có còn nhớ Cô Tư không ? “
Chú ngồi mơ Cô Giáo
Nàng là Cô Giáo mà…” cái nầy thời không được, “ nàng nguýt chàng và đi qua….
Nàng không gặp chàng, bỗng dưng chàng biến mất
Nàng đăng báo tìm trẻ lạc với tên chàng, nhưng chàng chẳng hồi âm
Nàng trở thành nhà thơ, sau đó