Thời gian như chồi cây
Đến làm xanh mặt đất
Thời gian dường như mây
Có đấy rồi trôi mất
Tôi thấy thích với mắt nhìn của em
Trong cái chảo có con cá đang chiên
Và trên bàn ăn
Để sẳn vài ly rượu nhỏ
Tôi, kẻ yêu hoa, nhưng không là kẻ say hoa
Thương tổ quốc nhưng an lòng xa xứ xở
Tiếng nói con tim không vì nơi ở
Sung sướng thế nào khi hoa nở trước mùa xuân
Tôi sẽ làm gì, khi chẳng thể làm chi
Ngoài đối thoại cùng màu xanh của lá
Ngoài nhìn ngắm một không gian lạ
Rất gần bên nhưng chưa đủ thân tình
Tôi rất cũ không làm sao để mới
Tự bồng phiêu ngay cả chẳng phiêu bồng
Có những điều một thuở đứng xa trông
Đã nhỏ lại cho vừa bàn tay với
Em là bóng tôi vui và bước tới
Thế giới hình thành sau mỗi bước chân qua