Đã Không Còn Là Mộng

Người không biết kim cương, kim cương là đáNgười không cảm thơ, thơ là điều bậy bạEm biết tôi ư ? tôi là kẻ lạTừ sương đêm thành tựu của mây chiềuTôi vẫn dài dòng lãi nhãi về yêuVề thân phận, về ngục tù, cơm áoTôi, gã làm thơ; không là người sáng tạoViết nỗi …

Read moreĐã Không Còn Là Mộng

Bóng Chiều Nối Đuôi

Tôi vàCó thể là emHay cô hàng xóm ở nhà kế bênChuyện vuiNàng kể tôi ngheBài thơ không thể giúp nàng đầy lyTôi cùngHay chỉ riêng tôiGõ xưa để nhớ mộng hồi lâm liLàm gì có chữ “ hồ nghi “Mắt ai là sóngCũng là biển xanh ?Tôi nhưKhông thể vì nàngVội vàng biến hoá, …

Read moreBóng Chiều Nối Đuôi

Viết Tặng Đến Mai Sau

Chàng vốn thíchDám đi, dám nói, dám trồng,dám nhổDám khen, dám chê, dám cười, dám khócDám phân tích, dám hoài nghi, dám an nhiên mời mọcDám quỳ, dám lạy ,dám đàm phán, dám đôi coDám vẽ lại thời không, dám viết lại câu hòDám mở trái tim cùng quỷ dửDám tịch mịch và dám ngồi …

Read moreViết Tặng Đến Mai Sau

Về Lại Sông Xưa

Mở cửa không emEm đừng mở cửaĐể anh còn giờ đi dạo suốt mùa thuMở cửa không emEm đừng mở cửaĐể anh đủ giờ đuổi bắt hoang vu… Em làm gì giờ nầyAnh vừa đi vừa nói chuyện cùng mâyTháng mười một, tháng cảm ơn trời đấtTháng mười một bằng trái tim chân thậtNhìn lên …

Read moreVề Lại Sông Xưa

Không Cần Viết Xuống

Viết xuốngMột dòng thôi cũng đượcRồi gởi nhờ tay của gió ngànNhắn cùng “ bạn ta “ khắp bốn biểnMột Lời Thâm Tạ Suốt Ngàn Chương Viết xuốngKhông lời nào cũng đượcKhi tìnhCảnh giới của hoa hương Viết xuốngKhông cần chi viết xuốngTa nhớ về em rất mực thường Khi không còn chữ mà ngưng …

Read moreKhông Cần Viết Xuống

Thức Cùng Thơ Mộng

Sao mà đẹp !“ xin vì chàng xếp bào cởi giáp ““ xin vì chàng rũ lớp phong sương ““ vì chàng tay chuốc chén vàng ““ vì chàng điểm phấn thoa hương não nùng “Sao mà đẹp !“ dù cho biển cạn non mòn ““ còn non còn nước hãy còn thề xưa “Sao …

Read moreThức Cùng Thơ Mộng

Lốc Xoáy Linh Hồn

Mỗi ngày chúng ta đánh mất ít nhiều cho thế giới nầyChúng ta cũng nhặt nhạnh một ítChúng ta vấp ngã và chúng ta đứng dậyChúng ta khờ dại và chúng ta khôn ngoan raCâu hỏi đặt ra là những điều trên dùng để làm gìĐối thoại cùng ta hay đối thoại cùng ai đó …

Read moreLốc Xoáy Linh Hồn

Chỉ Là Gió Mưa

Đôi khi ngồi nhắn nhủ lòngKhông duyên không nghiệp đèo bòng cũng hưĐôi khi ngồi với trầm tưChữ duyên chữ ngiệp thiên thư là gìĐôi khi ngồi với sân siƠn em ánh mắt nhu mì lướt quaRằng tình “ như thiết như tha “Có nhau mưa gió chỉ là gió mưa…

Nhờ Em.

Có thể nào không em, cho anh về lạiCàn, Khảm, Cấn, Chấn, Tốn, Ly, Khôn, ĐoàiTrong mỗi khu vườn có một khung hoaAnh học lại làm thế nào cương kiện Anh về lại chắc vẫn còn nuôi mộngMỗi chặng đường, cho dân tộc phồn vinhMỗi bàn tay nối kết nghĩa tìnhMỗi con chữ mang linh …

Read moreNhờ Em.

Trả Cho Người Là Tặng Lại Mai Sau

Chàng chưa quên những từ kẻ chợ“ Đá cá, lăn dưa “Chàng chưa quên lời khen từ Ông Đồ một thuở“ Phi yến thu lâm “Chàng cũng chưa quên“ phải chi thầy có ở nhà “… Nhưng hai từ “ hùng hục “ sáng nay chàng đọc đượcHùng hục làm thơHùng hục yêu em quên …

Read moreTrả Cho Người Là Tặng Lại Mai Sau

Ngồi

Ngồi đây đó và ngồi đâu đóMột như kề, một rất ư xaMùa có thể vàng thu đỏ hạTình như tiên như quỷ như ma Ngồi sống với một thanh bình nhỏNgoài kia ư ? là chuyện giang hồTrăng có trắng và trăng có đỏNhững vết bầm có thể xanh, khô tư lự được cũng …

Read moreNgồi

Thơ giải Mã Những Điều Không Thể

Tôi là gì, từ những câu lục bát sai vần lạc vậnTôi là gì trong cái thế giới xô bồ nầyTôi gom lại và tôi phân hủyTôi là mây nên cũng là mưa ? Nàng uống rượu liên tù tì và nàng định nghĩa thơKhông có rượu thơ là xác chếtTôi ôm nàng thấm mệtGió …

Read moreThơ giải Mã Những Điều Không Thể