Về Lại Sông Xưa

Mở cửa không em
Em đừng mở cửa
Để anh còn giờ đi dạo suốt mùa thu
Mở cửa không em
Em đừng mở cửa
Để anh đủ giờ đuổi bắt hoang vu…

Em làm gì giờ nầy
Anh vừa đi vừa nói chuyện cùng mây
Tháng mười một, tháng cảm ơn trời đất
Tháng mười một bằng trái tim chân thật
Nhìn lên cao, cảm tạ, cúi đầu
Thời gian sao trôi vội, trôi mau
Chuyện viết chưa đầy trang, ngày đã tối…

Em suy nghĩ gì phương ấy
Anh chỉ phủ bụi ông thần em thôi mà
Em cứ yêu kiều, em cứ thướt tha
Em có giận đừng giận lâu em nhé
Rất nhiều thứ hàng mã
Chỉ để gởi về âm ti…

Em hẳn còn buồn anh ?
Anh chỉ vô tâm thấy ông thần rỗng ruột
Thần bằng carton em thờ cúng làm gì
Cảm ơn một thời bóng sắc uy nghi
Anh cũng có một thời anh cúng bái

Mở cửa không em
Em không cần mở cửa
Anh chỉ về qua ngang con sông cũ
Thăm bóng mình chìm xuống một thời xa

Leave a Comment