Ngồi

Ngồi đây đó và ngồi đâu đó
Một như kề, một rất ư xa
Mùa có thể vàng thu đỏ hạ
Tình như tiên như quỷ như ma

Ngồi sống với một thanh bình nhỏ
Ngoài kia ư ? là chuyện giang hồ
Trăng có trắng và trăng có đỏ
Những vết bầm có thể xanh, khô

tư lự được cũng là hạnh phúc
còn nhớ nhau còn đá đơm bông
người vẫn bảo rằng sông có khúc
nhưng triệu ngàn cái bóng đã thành không

đọc em phơi lá đi làm bánh
ta khó về xưa những bước hành
đọc em con chữ thành sương lạnh
ta một thời đêm thức với đêm

Ngồi xem thời gian làm trắng tóc
Ngồi nghe thiên cổ, ấm trong lòng
Ngồi cười em bỗng phiêu bồng đến
Tuổi trẻ nào không mắt gắn sao….

Leave a Comment