Trả Cho Người Là Tặng Lại Mai Sau

Chàng chưa quên những từ kẻ chợ
“ Đá cá, lăn dưa “
Chàng chưa quên lời khen từ Ông Đồ một thuở
“ Phi yến thu lâm “
Chàng cũng chưa quên
“ phải chi thầy có ở nhà “…

Nhưng hai từ “ hùng hục “ sáng nay chàng đọc được
Hùng hục làm thơ
Hùng hục yêu em quên thở
Hùng hục việc làng việc chợ
Hùng hục cày cuốc đào mò khoan đục
Hùng hục chơi nhau
Chàng diễn giải thêm và bỗng châu mày
Chàng chợt nhớ lời khuyên từ ông thầy kinh nghiệm
Chẳng việc gì phải “ rush “
Đừng đổi vài giây đồng hồ cho sáu tháng không lương…

Chàng không là “ Quân Tử Nho “ nhưng không thể là “ Tiểu Nhân Nho “
Khen cũng tốt, chàng không cần phải đạo
Chàng viết thơ không vì cơm gạo
Cũng chẳng vì mấy thứ danh hào
Thơ chàng làm chỉ một ước ao
Có ai đó cùng chàng nhìn một hướng

Chàng chưa quên bởi vì chàng vẫn nhớ
Chàng vì sao có mặt ở nơi nầy
Chàng viết chữ chỉ vì chàng mang nợ
Trả cho người là tặng lại mai sau…

Leave a Comment