Đã Không Còn Là Mộng

Người không biết kim cương, kim cương là đá
Người không cảm thơ, thơ là điều bậy bạ
Em biết tôi ư ? tôi là kẻ lạ
Từ sương đêm thành tựu của mây chiều
Tôi vẫn dài dòng lãi nhãi về yêu
Về thân phận, về ngục tù, cơm áo
Tôi, gã làm thơ; không là người sáng tạo
Viết nỗi lòng về một thuở qua đây
Tình có vơi, nhưng vơi ít, lại đầy…

Người không tin có thần tiên, thần tiên là chuyện kể
Cho đến một ngày
Người nhận ra những câu văn no tròn máu thịt
Mỗi trang văn như có được linh hồn
Cho đến một ngày
Người thấy ra cuộc đời không có cả hoàng hôn
Và mỗi sáng ly trà xanh vẫn nóng

Khi những lời thơ đánh tan miền ảo vọng
Trong trần gian tái tạo một thiên đường
Đôi mắt to tròn, đôi mắt dễ thương
Rất chân thật đã không còn là mộng…

Leave a Comment