Trăng Muôn Đời Chẳng Nói

Thế giới tôi không có tiên tri hay thần hộ mệnh
Hay nếu có, họ đã chết rồi
Tôi lớn lên trên cánh đồng đầy lúa nhưng lại thiếu ăn
Thừa huyền thoại nhưng không làm nên súng đạn
Tôi lớn lên từ những giấc mơ
Cũng có thể từ một lừa phỉnh

Rồi một ngày thế giới tôi bị xé rách
Quá khứ bị xé rách, có thể nói như vậy, dù nó vẫn còn nguyên đấy
Như người đàn bà vẫn là đàn bà sau lớp phấn son
Tôi không biết may vá
Lại cả tin về sự bất ngờ
Đã vậy còn làm thơ
Chơi trò hoang tưởng…

Khi thấy ra yêu tổ quốc không đồng nghĩa phải chết cho tổ quốc mới là
Khi thấy ra mấy tên cầm quyền là những Con Ma
Không cần tung hô lãnh tụ
Bởi quyền hạn cũng là nhiệm vụ
Chúng đã làm được gì cho một quê hương ?

Thế giới tôi đã không còn là thế giới tôi
Khi mọi dòng ngôn ngữ…
Mọi màu da…
Tôi bên em chân thật chi là
Đêm không nói
Trăng đời đời chẳng nói

Leave a Comment