Cái điều chàng cho là dễ nhất ấy. Một thời
Lại khó hơn cảnh ngồi chờ mùa xuân tới
Đời cho chàng cây gậy và chiếc bị
Chàng vứt
Đời cho chàng khẩu súng và thanh gươm
Chàng vứt
Đời cho chàng giàu sang tiền bạc
Chàng cảm ơn và đi qua
Chàng có thể vất cả ham muốn trên trần gian nầy để đi chân đất…
Nhưng đời làm gì có, lúc nào muốn là được
Nhưng đời làm gì có, cứ đi là sẽ đến
Nhưng đời làm gì có, hãy nói yêu em và em sẽ gật đầu
Làm thế nào chỉ cần nhớ về sẽ được ở trong nhau…
“ chỉ là sự biến hoá “
Tôi là con người thân mang phàm ngã
Làm sao xuyên qua những tầng trời
Cái điều chàng cho là dễ ấy, một thời
Cái không thể sao dịu dàng đến thế
Thôi đừng nói cũng không cần kể
Sao từ trời thả xuống quyền năng