Tưởng Về nàng Như một Câu Kinh

Một chút sụt sùi trong bếp lửa
Nàng gởi vào thơ
Tôi mong cuối dòng con chữ
Mùa xuân đã kịp giờ

Một chút đêm và hơi thở
Nàng không đủ bình yên
Chỉ là chàng bất lực

Rất nhiều thứ đã không còn háo hức
Khi mỗi ngày là một weekend
Nhưng lại thích nhìn bông hoa nở
Mỗi sớm mai

Hãy theo chân cùng những gót hài
Đi dạo phố trong ngày lễ hội
Và thân mật với cùng bóng tối
Nói lời thầm chỉ mỗi nàng nghe

Chàng hứa sẽ mở ra trời phấn khích
Đủ trăm năm cho những cuộc tình
Nhưng rất lạ khi ngồi với chữ
Tưởng về nàng như một câu kinh.

Leave a Comment