Thanh Thản Hành Trình

Mỗi ngày thêm một cái vui nhỏLà lên Facebook đọc thơ và đọc những cái bả vơDù không bổ bề ngang bề dọc nàoNhưng lại nặng tình hơn với những dòng sông ảo Những lời vốn thật lòng không là, phải đạoMắt nàng mông mênh hơnVà lời thêm thơm thảoTiếng guốc khua cùng rừng thu …

Read moreThanh Thản Hành Trình

Chỉ Vì Bút Lực Thiếu Văn Chương

Thiên-không như cũ là xanh thẳmEm vẫn nguyên xưa đẹp não nùngĐã bảo không đi mà cứ bướcVới tình thơ dại trước sau, chung ! Răng rụng, tai ù, mắt quáng manhVì sao mơ mộng vẫn nguyên xanhCười cười, khi trí còn hoang đượcBảo phải quên em chuyện chẳng đành Mùa lại về, em; lá …

Read moreChỉ Vì Bút Lực Thiếu Văn Chương

Nàng Là Đạo Sư

nàng không là ly độc dược có đườngđể chàng uống ngonvàchết ngọtnhưng nếu Chàng không thích nhìn ngắm tư tưởng biến thành dây thừngNhưng nàng thích trèo lên núi cao để nghe lời các vị thông tháiRằng thế nầy là thiên đườngRằng thế nầy là địa ngụcRằng thế nầy là tình yêuNên có khi nàng …

Read moreNàng Là Đạo Sư

Đừng Hóa Nỗi Buồn Thêm

Cố tưởng tượng ra một ly rượu để uốngMà không đượcCố tưởng tượng ra một em để ôm cũng không đượcTrời đất !Thế chú mầy còn có thể làm gì ?Làm thơ ! Nàng uống chàng, xỉa xói chàng, đục chàngChỉ với một hy vọngNơi tiếng than của chàngCho nàng một ý nghĩ Cái vô …

Read moreĐừng Hóa Nỗi Buồn Thêm

Tàn Khua Buổi Về

Bao nhiêu dòng lệChảyChảyNó đã ngọt khi nào ? Chùa về, anh nhớ ni côDấu răng ma nữ nấm mồĐặng thanhTròng trành thơ thẩnVà anhChút hương ngày cũ cố dành mang theo… Nầy emMùa lại sang mùaNhớ nhau bất lụnTàn khuaBuổi về

Cũng Chỉ Là Thói Quen

Dù chúng ta đã từng đặt ra những dấu hỏi vì sao, do đâu, làm thế nàoTổ tiên chúng ta đã già và những câu hỏi vẫn còn lạiTôi thừa tự những gì vĩnh tồn mãi mãiRồi con tôi…Chúng ta đã giải mã một phần thần thánhTừ những hòn đá phủ rêuChúng ta đã đọc …

Read moreCũng Chỉ Là Thói Quen

Có Là Chi Đâu

khi chữ nghĩa đong đầy những cái không thựcem giận hờn không ?em chắc giận hờn ?khi tình yêu đứng trên bờ vựcem sẽ làm gì ?hố thẳm mênh mông… nếu như sáng nay hoa không nở trên đồngnhững chú bướm cũng bay về phương khácem mắt tròn kinh ngạc ?hay em ôm anh và …

Read moreCó Là Chi Đâu

Người một thuở Chở Tâm Tình Muôn Thuở

Không phải cứ có vần ta gọi nó là thơKhi tiền nhân dùng vần để nhớKhi tiền nhân dùng vần để chởVà ta dùng vần đôi lúc để thời trôi Không việc gì phải sợ ông bình vôiDù ông bình vôi đặt bên gốc đaKhi những ông bình vôi thật sự đã giàĐã đặc ruột …

Read moreNgười một thuở Chở Tâm Tình Muôn Thuở

Nhớ Về Giao Ước Với Sông Tương

Khi ta tịch mịch chính mìnhThời còn có gì để nóiKhi thơ không còn sương khóiMùa tự nó hoang vu Ngồi với mùa thuNhớ xưa chở đầy xe lục bátLánh chợ về núi tuXưa, nay; tình đã khác Có thể là thấy raCó thể từ hiểu đượcTất cả là ơn phướcBiết đâu nhờ khung xanh …

Read moreNhớ Về Giao Ước Với Sông Tương

Mong Nắng Cả Phương Kia

Thức ăn nấu không ngon nhờ có trái ớt, thành ngonThơ viết không hay nhưng nhờ có hương em ,thành đọc đượcNhững điều nầy sao không biết trước ?Một thời mở quán thái rau Làm sao định hình những cái đang bayThương giọt mực của mùa thu đang chảy… như có gì mang nặng sáng …

Read moreMong Nắng Cả Phương Kia

Thêm Một Chút

tôi chỉ muốn cùng em thêm một chútbởi hôm qua đã ngắn quá đi rồivà hôm kia nhớ lại ôi thôimột vạt trắng như là sương khói Ta chỉ muốn ngày dài thêm một chútBiết đâu chừng sẽ kịp chuyến tàu quaBiết đâu chừng đủ một chuyến đi xaBởi thần thoại lắm khi là một …

Read moreThêm Một Chút

TẶNG NÀNG

nàng không trồng cây, nàng không gieo hạt, nhưng nàng có đến đâytreo một tấm bảng nhỏVƯỜN CỦA TÌNH YÊUvườn không hàng rào nên bốn phương là ngõchàng cảm ơn nàng – cô khách – một vì sao Chàng kiến tạo khu vườn không mơ ước gì caoChỉ mỗi sáng ngồi với trời đợi gióThả …

Read moreTẶNG NÀNG