Người một thuở Chở Tâm Tình Muôn Thuở

Không phải cứ có vần ta gọi nó là thơ
Khi tiền nhân dùng vần để nhớ
Khi tiền nhân dùng vần để chở
Và ta dùng vần đôi lúc để thời trôi

Không việc gì phải sợ ông bình vôi
Dù ông bình vôi đặt bên gốc đa
Khi những ông bình vôi thật sự đã già
Đã đặc ruột và trở thành vô dụng

Chỉ là ta không trào phúng
Giá trị một thời, công ích một thời xong
Chúng ta cảm ơn và ghi khắc vào lòng
Người một thuở với tâm tình muôn thuở

Ta trân trọng và ta thiếu nợ
Với tiền nhân và cả bạn bè ta
Bàn tay gần và đôi mắt rất xa
Những nhịp đập từ trái tim nghe, không; đều xinh đẹp

Có thể chúng ta đang ngồi trong cánh cửa khép
Nhưng chúng ta có thể rong chơi bằng chính linh hồn
Chúng ta không cần chưa chết đã đêm chôn
Cứ nhìn ngắm cứ mở lòng say đắm

Cảm ơn tha nhân cảm ơn tình vạn dặm
Thơ mang ta trên những lối chưa từng
Thơ chở ta về trên đôi cánh của chim ưng
Em và những ga đời ta sẽ đến

Câu lục bát với thân tình lại bện
Bài Đường Thi lại đọc ở bên trời
Ta không là gì ta sẽ bốc hơi
Người một thuở chở tâm tình muôn thuở

Leave a Comment