Khi ta tịch mịch chính mình
Thời còn có gì để nói
Khi thơ không còn sương khói
Mùa tự nó hoang vu
Ngồi với mùa thu
Nhớ xưa chở đầy xe lục bát
Lánh chợ về núi tu
Xưa, nay; tình đã khác
Có thể là thấy ra
Có thể từ hiểu được
Tất cả là ơn phước
Biết đâu nhờ khung xanh
Cần chi cái sẽ là ?
Cảm ơn điều đã qua
Cảm ơn con đường nhỏ
Cảm ơn một cành hoa…
Chúng ta đều thiếu nợ
Lời ca em xa bay
Hay là con chữ thắp
Sáng lung linh trong ngày
Hy vọng chúng ta không tự tịch mịch
Và thấy ra còn đó đắm say
Hy vọng trang thơ ngàn bút viết
Nhớ về giao ước với Sông Tương