Chạnh Lòng

Nàng than vãn, than vãn, đến nỗi tôi tự hỏi một con người làm sao có thể sống như thếNhưng điều đó nhường lại cho trận bão đổ vào trung bộ Việt Nam, hay từ Mỹ Quốc…Những con sóng có nhấn chìm sinh mạng nào không, hy vọng là khôngMưa chắc sẽ làm những con …

Read moreChạnh Lòng

Hoa Đào Thiên Cổ Cứ Lung Linh

NẾU KHÔNG BƯỚC THẲNG VÀO LAO KHỔĐÂU BIẾT TRẦN GIAN CHỖ ĐẸP XINHNẾU CHẲNG TỰ MÌNH ĐÀO LẤY MỘĐÂU THẤY TRẦN GIAN MỘT CHỮ TÌNHTỪ BUỔI TÔI NHÌN NGHIÊNG XỨ SỞVỚI NGÀN HOA THẮM RỚT VÀO KINHVÍ DÙ MỘT THUỞ RỒI HƯ MẤTSÔNG CŨNG CHÌM SÂU CHIẾC BÓNG MÌNHEM CÓ NGÀN SAU TÔI CHẲNG CÓHOA …

Read moreHoa Đào Thiên Cổ Cứ Lung Linh

Theo mãi Trong Trang

Mai tôi tìm đến suốiNgồi nghe suối tự tìnhMai tôi ngồi vẽ mộngCầu mong giấc mộng xinh Thế nào, ThanhCánh hoa vàng trước cửaCòn nói chuyện cùng anh ? những con ong vẫn về hút mậtChúng lao động cho bữa ăn của chúngVà cho những đứa conTôi đã qua thời mỗi sáng lái xe điĐọc …

Read moreTheo mãi Trong Trang

Sao Anh Khờ Vậy

Nàng bước lên giàn hoả thiêuHy vọng cái gì của thế gian trả lại thế gianNhưng nàng quên điLinh hồn nàng thiếu nợ Có những lời chào không kịp nóiCó những lời thơ chẳng hợp vầnCó những việc làm như định mệnhCó những hàm oan chẳng biết đâu Nàng không làm sao biết đượcSau đó …

Read moreSao Anh Khờ Vậy

Thương Ngày Sóng Xô

Ngang qua ngọn cỏ tôi soi mặtXanh một thời xưa đã mất rồiCon dế kề bên con dế gáyNhững người thô tục cũng cần gương ? Rằng xưa một cõi chiến trườngVới đêm súng thức, trăng mường tượng đau…Cô nương áo lụa phai màuTrường ca du tử thương ngày sóng xô

Có Những Môi Cười Vĩnh Viễn, Trăng

Nó là tuần lễ đặc biệtDù biển vẫn thế, rất đầyDù những con tàu vẫn đi, về – tôi biếtDù chiến tranh chẳng có gì hạ nhiệtDù vẫn còn hiện tượng TrumpDù chúng ta đang nói về sự lạm phát… Nàng trở về như một bông hoaKhông là một cái bóngMùa thu vàng hơn, mùa …

Read moreCó Những Môi Cười Vĩnh Viễn, Trăng

Gom Đủ Sương Chờ Bút Hiển Linh

Tay thả vào trang, chữ, biến hìnhÁo em, vàng, đỏ, với Thu – xinhNhân gian trải mộng; tình – ly, hợpTôi sẽ vì em viết chuyện mìnhBếp lửa bên nầy không nhóm củimay còn nguyên vẹn những bình minhtro than một thuở chưa mờ dấuGom đủ sương chờ bút hiển linh

Về Với Thi Ca

Ô HAY, EM CHẲNG LÀ VÔ XỨ CÒN LẠC TRONG TA MỘT DÁNG NGƯỜI ĐỪNG NGHE, MỘT THUỞ LÀ MUÔN THUỞ TRÊN BƯỚC CHÂN VỀ BỐN CÕI THƠ

Chưa Hẳn Hoang Đường

Bạn đúng, người ta đúng hơnBạn mở ra một khung trời, người ta bước qua tựu thành một khung trời khácLá thu màu nhạtNên, thơ Không phải tình cờTình thế gian rất đẹpKhông phải tình cờNhững trái tim sao chép Nàng hóa trang bước đếnHương nàng không cảiDáng nàng, vẫn dáng hình xưa Không phải …

Read moreChưa Hẳn Hoang Đường

Ơn Em

nàng cõng đến còng lưng nàng bảonhẹ !thương cảm cho nàng, nàng rất không vuiem khỏe ! Ông bình vôi của chàng, nhưng nàng bảo vệ đã quenBác đốn cây đa làng là không được !Lỗi của chàng đôi khi hài hướcĐùa vui với mấy ông thần Muốn được đời khenRác của người là vàngLời …

Read moreƠn Em

Thơ Thức

Bài thơ buồn tênh,bài thơ sám hối Bài thơ biến thành cái chổi Quét không hết bụi cho người Ngày  một nửa và, đêm  một nửa Tiếng ca  chia  tiếng khóc  cũng chia Nơi cái chết làm nên cái sống Những mặn nồng sau những chua cay Bài thơ đi tìm cơ hội Thấy ra …

Read moreThơ Thức

Một Cánh Lan

Thiên đường đóng cửa con không biếtMay cây trần gian vẫn trổ bôngEm vẫn cùng anh đùa dưới nắngQuên thời phân biệt có cùng không… Tâm xanh với mái đầu xưa trắngVô lý còn mang một gánh buồnPhiên chợ kệ cho người mặc cảTa giờ vắng lặng cả chờ mong Con chim buổi sáng về, …

Read moreMột Cánh Lan