Chạnh Lòng

Nàng than vãn, than vãn, đến nỗi tôi tự hỏi một con người làm sao có thể sống như thế
Nhưng điều đó nhường lại cho trận bão đổ vào trung bộ Việt Nam, hay từ Mỹ Quốc

Những con sóng có nhấn chìm sinh mạng nào không, hy vọng là không
Mưa chắc sẽ làm những con đường thêm lầy lội
Còn gió mạnh nữa, bao nhiêu mái nhà tróc nóc, bao nhiêu cây cành bật rể, bao nhiêu đường dây điện chồng lên nhau
Tôi đã nhìn thấy đoàn người sắp hàng mua xăng
Tôi nhìn thấy những kệ hàng gia dụng trống rổng
Nó chỉ là một phần ở bên nầy biển
Còn bên kia
Các “ đỉnh cao trí tuệ loài người “ sẽ hành xử thế nào bên ấy
Ảnh lãnh tụ không là cơm gạo
Đền lãnh tụ không là chiếu chăn
Chỉ nghĩ đến “ trời hành cơn lụt mỗi năm “
Đã hiện lên nỗi buồn thân phận
Nhưng tôi có thể làm gì
Thật không có thể làm gì
Một trung tâm tránh lũ cho dân chắc là chưa có
Những cấp cứu thiên tai biết đã dự phòng
Đến thế kỷ nầy rồi nhưng đảng còn mãi long đong
Những đầy tớ nhân dân chưa đủ vừa lòng
Những ông chủ cần chi thêm tiền tài và sức lực
Chẳng có nơi nào mà phần trăm quan chức
chúng giải thích ngược với hai từ đạo đức
“ làm thế nào cho gia đình và gia tộc giàu ra “
Những đầy tớ nầy không biết đến quốc gia…
Còn dân chúng – những ông chủ nghèo
Miễn sao đầy tớ giàu là được
Những tên cướp ngày viết lời láo xược
Dân tộc nầy, sĩ khí ở nơi đâu…

Từ suy nghĩ để đi vào hiện thực
Thật không hề dễ dàng
Chỉ mong thấy đồng bào có cuộc sống bình an
Nên biết viết không được gì, vẫn viết
Cầu nguyện tuy cần, nhưng điều quan thiết
“ Chính trị là phần việc của người không phải của trời cao “

Leave a Comment