nàng cõng đến còng lưng nàng bảo
nhẹ !
thương cảm cho nàng, nàng rất không vui
em khỏe !
Ông bình vôi của chàng, nhưng nàng bảo vệ đã quen
Bác đốn cây đa làng là không được !
Lỗi của chàng đôi khi hài hước
Đùa vui với mấy ông thần
Muốn được đời khen
Rác của người là vàng
Lời của người là đúng
Văn của người, rất tới
Thơ của người, rất hay
Nhưng vợ của người đừng phẩm bình, phải nhớ…
Houston có một lão ông
Nơi đây thiếu suối không sông mới buồn
Tầm hoang xa mạch cách nguồn
Ơn em ảo giác luông tuồng chợt vui.