Chưa Hẳn Hoang Đường

Bạn đúng, người ta đúng hơn
Bạn mở ra một khung trời, người ta bước qua tựu thành một khung trời khác
Lá thu màu nhạt
Nên, thơ

Không phải tình cờ
Tình thế gian rất đẹp
Không phải tình cờ
Những trái tim sao chép

Nàng hóa trang bước đến
Hương nàng không cải
Dáng nàng, vẫn dáng hình xưa

Không phải gió ngàn tọc mạch
Chỉ là, chính chàng cũng không hiểu
Sao chỉ một lần, nhớ mãi không quên

Khi mông mênh cọng với mông mênh
Mọi ngôn ngữ nhẹ đi và biến mất
Đôi lúc mùa xuân mở từ hư, thật
Và chuyện thần tiên chưa hẳn hoang đường

Leave a Comment