Thiên-không như cũ là xanh thẳm
Em vẫn nguyên xưa đẹp não nùng
Đã bảo không đi mà cứ bước
Với tình thơ dại trước sau, chung !
Răng rụng, tai ù, mắt quáng manh
Vì sao mơ mộng vẫn nguyên xanh
Cười cười, khi trí còn hoang được
Bảo phải quên em chuyện chẳng đành
Mùa lại về, em; lá lại vàng
Muôn đời con nước chảy mang mang
Người nơi bốn biển tâm thường tại
Đâu biết thời gian đã đá vàng
Khó quay trở lại mùa thu trước
Thời có chi đâu chuyện rất thường
Chẳng hỏi đúng sai nằm tại mệnh
Chỉ vì bút lực thiếu văn chương…