Nhờ Em.

Có thể nào không em, cho anh về lạiCàn, Khảm, Cấn, Chấn, Tốn, Ly, Khôn, ĐoàiTrong mỗi khu vườn có một khung hoaAnh học lại làm thế nào cương kiện Anh về lại chắc vẫn còn nuôi mộngMỗi chặng đường, cho dân tộc phồn vinhMỗi bàn tay nối kết nghĩa tìnhMỗi con chữ mang linh …

Read moreNhờ Em.

Trả Cho Người Là Tặng Lại Mai Sau

Chàng chưa quên những từ kẻ chợ“ Đá cá, lăn dưa “Chàng chưa quên lời khen từ Ông Đồ một thuở“ Phi yến thu lâm “Chàng cũng chưa quên“ phải chi thầy có ở nhà “… Nhưng hai từ “ hùng hục “ sáng nay chàng đọc đượcHùng hục làm thơHùng hục yêu em quên …

Read moreTrả Cho Người Là Tặng Lại Mai Sau

Ngồi

Ngồi đây đó và ngồi đâu đóMột như kề, một rất ư xaMùa có thể vàng thu đỏ hạTình như tiên như quỷ như ma Ngồi sống với một thanh bình nhỏNgoài kia ư ? là chuyện giang hồTrăng có trắng và trăng có đỏNhững vết bầm có thể xanh, khô tư lự được cũng …

Read moreNgồi

Thơ giải Mã Những Điều Không Thể

Tôi là gì, từ những câu lục bát sai vần lạc vậnTôi là gì trong cái thế giới xô bồ nầyTôi gom lại và tôi phân hủyTôi là mây nên cũng là mưa ? Nàng uống rượu liên tù tì và nàng định nghĩa thơKhông có rượu thơ là xác chếtTôi ôm nàng thấm mệtGió …

Read moreThơ giải Mã Những Điều Không Thể

Lục Bát Và Tôi

Những con chim biết bay vàNhững thân thể rất điệu đà làm duyênRủ thơ vào chốn oan khiênKèm theo tôi mấy giờ thiền cũng quên… Trách tôi định lực chưa đầyTrùng trùng ma niệm còn vây lấy ngườiĐành cam chết giữa nụ cườiĐành đem bóng sắc làm tươi cuộc đời Mai còn, em nhớ về …

Read moreLục Bát Và Tôi

Đong, Đếm

Đọng để động và động để đọngNàng mở ra thời gian, hay nàng mở ra biển sóngNên trở về hay nên bước chân đi ?Tôi hỏi lòng rằng tiếp tục ghi,Hay cứ để tự nhiên những điều sương khói ? Đi để đến hay là ngồi để thấy ?Mong với tình hay cứ để tình …

Read moreĐong, Đếm

Diệu Huyền

Khi chàng lên thuyền, chuyến hải hành không định hướngNhững con chim biển trên đầu chàngMây trên đầu chàngMặt trời trăng sao trên đầu chàngBiển thời sâu và to lớnChàng thấy mình cũng là con chuồn chuồn hay cọng rong trôi Chàng lên thuyền không có giấc mơKhông ai mơ giữa điều chết sốngDù trước …

Read moreDiệu Huyền

Lý Do Nàng Trở Thành Thi Sĩ

Chàng gọi nàng là nỗi ám ảnh lớn nhấtDù nàng không bỏ bùa cho chàngChàng gọi nàng là triết gia kỳ bí nhấtDù nàng không viết ra triết thuyết nàoChàng cho nàng là người kể chuyện hay nhấtDù nàng chẳng là nhà văn… Nàng hỏi chàng: “ chú ngồi nhớ ai vậy ?Chàng trả lời …

Read moreLý Do Nàng Trở Thành Thi Sĩ

Thế Giới Hình Thành Sau Mỗi Bước Chân Qua

Thời gian như chồi câyĐến làm xanh mặt đấtThời gian dường như mâyCó đấy rồi trôi mất Tôi thấy thích với mắt nhìn của emTrong cái chảo có con cá đang chiênVà trên bàn ănĐể sẳn vài ly rượu nhỏ Tôi, kẻ yêu hoa, nhưng không là kẻ say hoaThương tổ quốc nhưng an lòng …

Read moreThế Giới Hình Thành Sau Mỗi Bước Chân Qua

Cũng Chẳng Là Chi

Cảm ơn người, cảm ơn trăngCảm ơn muôn dặm thường hằng trong taCảm ơn về cái không làCảm ơn thấy được nhìn ra hình thù Bước qua từ những phạm trùLại đi mở cửa sa mù mà vô ?Chẳng cần hong cái đã khôCũng không nên trách buổi hồ đồ xưa Đã từng sớm tối …

Read moreCũng Chẳng Là Chi

Sao Từ Trời Thả Xuống Quyền Năng

Cái điều chàng cho là dễ nhất ấy. Một thờiLại khó hơn cảnh ngồi chờ mùa xuân tớiĐời cho chàng cây gậy và chiếc bịChàng vứtĐời cho chàng khẩu súng và thanh gươmChàng vứtĐời cho chàng giàu sang tiền bạcChàng cảm ơn và đi qua Chàng có thể vất cả ham muốn trên trần gian …

Read moreSao Từ Trời Thả Xuống Quyền Năng

Giả Đò Như Không Biết

Nầy, Thanh ĐặngChúng em có ngày “ cùa những người đàn bà “Và anh,Không có ngày “ của những người đàn ông “ đấy nhé ! Đàn bà soi gương, đàn bà thoa son đàn bà đánh phấnĐàn bà đi giày gót cao, đàn bà xịt nước hoa thơm lừng con phốĐàn bà điểm trang …

Read moreGiả Đò Như Không Biết