Nhỏ Giọt Vào Không

Khởi đầu cho một sự chấm dứtTôi vay mượn từ trời nên không cần phải trả cho aiKhởi đầu cho một sự háo hứcChưa bước chân đi đã cửa đóng, then cài ? Sao tôi không thể lên gânKhi người làm thơ có quyền sáng tạoSao tôi chỉ có thể ngồiĐong đếm thời gian… Đoạn …

Read moreNhỏ Giọt Vào Không

Với Biển

Ngồi với biển nghe rì rào sóng vỗ Nghe trên đầu chim yến nhỏ xôn xao Nghe hơi thở đổi dời như tỉnh thức Nghe nhiệm màu khai mở cái hư hao Tôi không hiểu vì sao thường đến biển Rằng đi câu nhưng cá nhảy lên chào Xin cảm tạ chốn vô tình biết …

Read moreVới Biển

Dù Chẳng Chi Nhiều

Tình, đôi lúc muốn xum xuê như cỏNhưng Xuân vê, thoáng chốc, lại tàn XuânLòng, đôi lúc muốn ngồi cùng chuông, mõHướng lòng nghe chuyện kể, tự muôn trùng Lời, đôi lúc muốn cùng người kể lểNgẫm cho cùng cũng chỉ một trò chơiNên đôi lúc thích được ngồi với KệLá Bồ Đề rơi rụng …

Read moreDù Chẳng Chi Nhiều

Tình Trải với Dòng Sâu

Anh không tạo thành huê dạng chữAnh không tạo nên huyền bí thơAnh hỏng ! Buồn kể gì, khi đọc“ Văn Hoá Lá Chuối “Hay “ Cúng làm gì, cái Bánh Chưng không ngon “Hay “ Để bắt kịp Tây Phương chúng ta nên vất đi ngày Tết truyền thống… “Rất nhiều những câu văn …

Read moreTình Trải với Dòng Sâu

Mặt Trời Chưa Từng Đòi Lại

Chàng không có gì cho nàngKhông có gìChàng cũng không có gì dâng lên Thượng ĐếKhông có gìChàng chỉ nhận ! Chàng đã thấy ra điều nầy khi dạo quanh hồNhững con vịt nhìn lên cười nhạoNhững con chim khinh thường đập cánh bay Chàng, lạc vào giấc mơ của người khácĐủ làm một tên …

Read moreMặt Trời Chưa Từng Đòi Lại

Lời Thì Thầm

Nàng chải thơ bằng chiếc lá mùa XuânNàng ươm thơ từ hương trầmNàng nhặt nhạnh sương đêm về ướp chữNàng đẩy chàng về hướng một dòng sông Khi chàng thấy sự cô đơn cũng tròn đầy cái ấm ápChàng thấy ra điều nầy từ sự lắng ngheCái máy sưởi trên trần đang làm việc Thói …

Read moreLời Thì Thầm

Ơn Người Tôi Đi Quanh

Đã đủ đầy như biểnĐã đủ lớn như rừngVề thôi áo Thu ráchVề thôi mùa xuân phai Hoang đường nhưng có thậtĐã không hoang đường rồiNhững con chữ làm dángHọc theo người đứng ngồi Coi như là diện kiếnKhông nầy và có nầyQuên như chẳng hề thấyDẫu một thời qua đây… mai kia ngày hết …

Read moreƠn Người Tôi Đi Quanh

Dặn Lòng Vui

Đứng nhìn cá múa trong hồ kiếngNhư thể mùa xuân chúc tụng nhauTiếng vòi nước chảy chao thanh tịnhNghe hồn cùng với khói hương bay Tự hỏi vì sao ngày khác ngàyVốn là ngày tháng chẳng như nhau !Can chi trầm uất về muôn dặmĐã nhạt trong Thu một nét mày ? Thương chỗ ngàn …

Read moreDặn Lòng Vui

Còn Xanh Với Người

Nàng bảo “ ông rất xưa “ nàng nghĩ rằng chàng sẽ giậnNàng đâu biết chàng thật sự đã giàNàng bảo “ ông rất dốt “ ngàng nghĩ chàng sẽ đauNàng đâu biết vợ chàng vẫn thường nói với chàng như thếNàng bảo chàng “ không đủ mới “ hy vọng chàng sẽ buồnNàng đâu …

Read moreCòn Xanh Với Người

Cuộc Khó Bày

Nhân gian triệu triệu lòng vô sắcĐã tỏa trên đời, mấy kẻ hay ?Tình ta một thuở không nghi hoặcĐành để theo ngày, gió cuốn bay Nhân gian bao kiếp người thương khổChẳng biết làm sao để đổi thayCòn bao nhiêu kẻ đi không đếnMột góc xuân hành mắt lệ cay Còn bao nhiêu nữa …

Read moreCuộc Khó Bày

Ngồi Đợi Bình Minh

Bốn giờ sáng những con chim chưa thứcChỉ có anh ngồi to nhỏ với mùa xuânSao đất trời không hề khai bútThơ đầy trong sông xanh Bốn giờ sáng để hồn về lại với phương đôngThủ thỉ với lòngLễ không thể bỏTrang đời dù đục, dù trong Bốn giờ sáng ngồi nghe lời bốn biểnSóng …

Read moreNgồi Đợi Bình Minh

Không Đoạn Kết

Còn thiếu mâm ngũ quảCòn thiếu một bình hoaLại lái xe ra chợChiều còn cúng ông bà Đi như là thân mệnhTình vẫn ở trong taĐã không còn sai đúngChỉ tiếc một thời qua Bên nầy và bên kiaTết khác nhiều với TếtChúc nhau mùa Xuân vuiBài thơ không đoạn kết