Tình, đôi lúc muốn xum xuê như cỏ
Nhưng Xuân vê, thoáng chốc, lại tàn Xuân
Lòng, đôi lúc muốn ngồi cùng chuông, mõ
Hướng lòng nghe chuyện kể, tự muôn trùng
Lời, đôi lúc muốn cùng người kể lể
Ngẫm cho cùng cũng chỉ một trò chơi
Nên đôi lúc thích được ngồi với Kệ
Lá Bồ Đề rơi rụng khắp muôn nơi
Rằng rất muốn học người tay múa kiếm
Giữa rừng gươm vực dậy cõi tinh thần
Nhưng ngồi lại, riêng tự mình, châm biếm
Rỏ khôi hài, khúc nhạc của loài Giun
Bài Tháng Giêng chở mùa Xuân đi dạo
Bóng tình xưa còn lại chút hương chiều
Rồi mai mốt khi Xuân về với gió
Sa mạc nầy hoa, trái được bao nhiêu ?!
Nên tôi khuyên tôi gắng lòng tự tại
Hãy vui tươi dù cái được không nhiều…