Đứng nhìn cá múa trong hồ kiếng
Như thể mùa xuân chúc tụng nhau
Tiếng vòi nước chảy chao thanh tịnh
Nghe hồn cùng với khói hương bay
Tự hỏi vì sao ngày khác ngày
Vốn là ngày tháng chẳng như nhau !
Can chi trầm uất về muôn dặm
Đã nhạt trong Thu một nét mày ?
Thương chỗ ngàn xưa, khóc chỗ nay
Khuyên ta, hà cớ để lòng đau
Nhân gian mở những trường sinh diệt
Tan vào vô tận trước và sau
Hãy cùng vạn dặm hoa lòng nở
Hãy từ tê buốt lọc thành thành thơ
Hãy ngâm mặc kệ trời đang tuyết
Mặc kệ trong xuân gió lạnh về
Kim Cô không muốn, trời đem đội
Đành cười một phát, dặn lòng vui