Nàng bảo “ ông rất xưa “ nàng nghĩ rằng chàng sẽ giận
Nàng đâu biết chàng thật sự đã già
Nàng bảo “ ông rất dốt “ ngàng nghĩ chàng sẽ đau
Nàng đâu biết vợ chàng vẫn thường nói với chàng như thế
Nàng bảo chàng “ không đủ mới “ hy vọng chàng sẽ buồn
Nàng đâu biết chàng tháng, năm hoài cổ
Nàng bảo nàng sẽ đi chơi xa không có thời giờ xỉa xói chàng, chàng sẽ được vui
Nàng đâu biết rằng chàng mang theo nụ cười bước đi cùng năm tháng
Mùa xuân dạy chàng về sự trở về
Mùa xuân dạy chàng về sự tha thứ
Mùa xuân dạy chàng về sự tham dự
Không vì chỗ buồn, vui
Nàng không biết, nàng chẳng làm sao biết
Chàng đã kinh qua gian khổ ngọt bùi…
Chữ theo năm tháng di hành
Mùa xuân thiên cổ còn xanh với người.