Đã đủ đầy như biển
Đã đủ lớn như rừng
Về thôi áo Thu rách
Về thôi mùa xuân phai
Hoang đường nhưng có thật
Đã không hoang đường rồi
Những con chữ làm dáng
Học theo người đứng ngồi
Coi như là diện kiến
Không nầy và có nầy
Quên như chẳng hề thấy
Dẫu một thời qua đây…
mai kia ngày hết tuyết
mai kia vườn lá xanh
ơn em đôi mắt nhỏ
ơn người tôi đi quanh