Nàng chải thơ bằng chiếc lá mùa Xuân
Nàng ươm thơ từ hương trầm
Nàng nhặt nhạnh sương đêm về ướp chữ
Nàng đẩy chàng về hướng một dòng sông
Khi chàng thấy sự cô đơn cũng tròn đầy cái ấm áp
Chàng thấy ra điều nầy từ sự lắng nghe
Cái máy sưởi trên trần đang làm việc
Thói quen cho chàng sự mơ mộng
Rằng chữ không là thơ nhưng thơ từ chữ mà ra
Thơ mở
Nàng không làm sao hiểu
Chàng chưa từng xa nàng
Chàng cũng chưa từng nhòa nhạt giấc mơ xưa