Nhỏ Giọt Vào Không

Khởi đầu cho một sự chấm dứt
Tôi vay mượn từ trời nên không cần phải trả cho ai
Khởi đầu cho một sự háo hức
Chưa bước chân đi đã cửa đóng, then cài ?

Sao tôi không thể lên gân
Khi người làm thơ có quyền sáng tạo
Sao tôi chỉ có thể ngồi
Đong đếm thời gian…

Đoạn kết cho một người làm thơ ?
Không có đoạn kết !
Đoạn kết cho một người hoang mơ ?
Thiên thu !

Khởi đầu cho một khởi đầu khác
Ai kẻ chèo thuyền trên sông trăng
Hướng nào có mùa Thu nguyên xanh
Chắc gì không thêm một lần đi lạc ?

Từng nỗi buồn đem chôn
từng nỗi buồn khuân vác
chữ làm mây trời
nhỏ giọt vào không

Leave a Comment