Em Cũng Thức Từ Trái Tim Mười Sáu

Chúng ta đang viết về nỗi buồn nhược tiểuChúng ta đương viết về nỗi buồn chiến tranhChúng ta đang thở bằng hơi thở của quá khứChúng ta đang rên về một thân phận lưu đày… Trong cái nhị nguyên nầyNgười đàn ông nhớ cứ nhớNgười đàn bà chờ cứ chờEm chỉ có thể thuộc về …

Read moreEm Cũng Thức Từ Trái Tim Mười Sáu

Truy Tung

Nằm nghe chim gọi ngoài sânĐừng nằm ráng nữa ông thần của tôiCòn bao nhiêu suối với đồiChờ ông thăm viếng, hạ hồi phóng ngôn… Đời là tái lập chiêm baoBước ra cửa qủy lạc vào nhà maHay đời là cuộc trường caCánh tay vô lượng trong ngà ngọc xuân Tôi không biếtRất nhiều khi …

Read moreTruy Tung

KHÔNG PHẢI LÀ YÊU TINH

Những chiếc bánh thiên đườngMỗi ngày ăn một tíNo hồi nào không hay Những ly rượu không mờiMỗi ngày uống một tíBa năm thành người say Miền dấu yêu sầu muộnMiền tỉnh thức chua cayMiền thi ca muôn thuở Có ngàn phương vào nhớChưa từng mong thoát điLà một phần hơi thở Những cánh hồng …

Read moreKHÔNG PHẢI LÀ YÊU TINH

Mai Sau

Mai sau, mùa lại sang mùaEm tôi, Chẳng biết còn đùa với xuân ? Mai sau, mùa lại sang mùaDòng sông nước chảy vẫn đùa với xuân! Mai sau,mùa lại sang mùaCâu thơ một thuở đã vào không hư! Mai sau tình ái nguyên cònBước chân muôn dặm chưa mòn ánh trăng

Cho Người Chiến Bại

Ta bỗng thấy cần kết hoa cho những người chiến bạiCũng như xức dầu cho ai vác thập giá mà điTa cũng thích nhìn ngón tay của PhậtVà nhìn ra thế giới chỗ tùy nghi…. Cửa đã mởTừ thiên thu cửa mởTa đi tìmNơi tám hướng hoang vuEm đừng hỏiVì sao ta đã lạc ?Vòng …

Read moreCho Người Chiến Bại

Lạc Đường Qua Tik Tok

Vào Facebook lạc đường qua Tik TokTôi thấy tôi ngồi quán ở Hùng VươngTiếng hát vang vangLy cà phê đá không đườngTôi đã uống tuổi thơ mình ở đó… Một tháng ba mươi ngày tôi có ba mươi ngày ngồi quánĐà Nẳng bây giờ và Đà Nẳng của năm xưaThương những ngày buồn, thương những …

Read moreLạc Đường Qua Tik Tok

Bởi Chưa Từng Thật Sự

Nếu thật sự thời gian là bất lựcTrường giang thơ không có chỗ trên đờiNếu thật sự đêm dài cho thao thứcTrái đất nầy đâu còn chữ rong chơi Nếu thật sự sống với tình oan khổVà cuộc đời thấy cần phải bốc hơiThời muôn vạn cảm hoài thôi ray rứcNém ra ngoài chìm hẳn …

Read moreBởi Chưa Từng Thật Sự

Con Chữ Quấn Khăn Tang

Một ít gió mùa trong thỏi môi sonEm đủ mát trong ngày hạ nắng ?Một ít dây tình giăng, giăng, rất lặngCó cột được gì mỗi bước chân qua ? đốt tận tuyệt chút mơ màng thiên cổ ấyđể hồi sinh con bướm nhỏ lang thangchôn lấp hết và tự mình thanh tẩyđể còn nhau …

Read moreCon Chữ Quấn Khăn Tang

Viết Tiếp Kinh

Ai thả mùa thu vào mắt emCho thơ từ đấy bỗng dưng mềmCho ta từ đấy thường đi lạcHụt hẫng trên đời giữa nhớ quên Ai thả mùa xuân vào mặt em ?Cho ta ngờ nghệch với trần gianCho ta như được trời thêm sứcAi biết, làm sao biết một ngày Ai thả mùa đông …

Read moreViết Tiếp Kinh

Đời Cần Thêm Những Mùa Trăng

Bước vào địa ngục trồng hoaLà cuộc đùa lớn với ma quỷ rồiĐừng, đừng, buồn để sông trôiChảy vào vô tận luân hồi tái sinh Sáng nay tôi gặp lại mìnhNụ cười cái thuở thư sinh hiền hòaBưởi là bưởi của người taSao tôi muốn hái về nhà ôm lăn Đời cần thêm những mùa …

Read moreĐời Cần Thêm Những Mùa Trăng

Cho Nguyễn Lạc

Ta bỗng nghẹn với chùm thơ Nguyễn LạcCâu từng câu như cứa thịt da mìnhTa không trách, ta làm gì dám tráchNhững phận người từ buổi ấy phiêu linh Ta chôn được nhưng người chôn chẳng nỗiTa lớn trong chùa, bạn có lớn giữa chùa đâu…Ta từ nhỏ đắm mình trong duyên, nghiệpNgười làm sao …

Read moreCho Nguyễn Lạc