Nếu thật sự thời gian là bất lực
Trường giang thơ không có chỗ trên đời
Nếu thật sự đêm dài cho thao thức
Trái đất nầy đâu còn chữ rong chơi
Nếu thật sự sống với tình oan khổ
Và cuộc đời thấy cần phải bốc hơi
Thời muôn vạn cảm hoài thôi ray rức
Ném ra ngoài chìm hẳn với trùng khơi
Nếu thật sự
Bởi chưa từng thật sự
Nên thơ còn
Thẩm thấu đến muôn nơi