Một ít gió mùa trong thỏi môi son
Em đủ mát trong ngày hạ nắng ?
Một ít dây tình giăng, giăng, rất lặng
Có cột được gì mỗi bước chân qua ?
đốt tận tuyệt chút mơ màng thiên cổ ấy
để hồi sinh con bướm nhỏ lang thang
chôn lấp hết và tự mình thanh tẩy
để còn nhau một góc nhỏ bên nàng
ờ, cứ thế… ngoài kia người mặc niệm
tháng tư buồn con chữ quấn khăn tang