Viết Tiếp Kinh

Ai thả mùa thu vào mắt em
Cho thơ từ đấy bỗng dưng mềm
Cho ta từ đấy thường đi lạc
Hụt hẫng trên đời giữa nhớ quên

Ai thả mùa xuân vào mặt em ?
Cho ta ngờ nghệch với trần gian
Cho ta như được trời thêm sức
Ai biết, làm sao biết một ngày

Ai thả mùa đông vào mắt em ?
Buồn ta có thể gánh giùm không ?
Làm sao, ta biết làm sao nhỉ
Đem tặng cho em một nụ cười

Sao có mắt em mùa hạ nắng ?
Mong làm mây chắn ở trên cao
Mong làm gió thổi, thay em, quạt
Ta kẻ tình si, một khiếp nào…

Bốn mùa em cứ là hoa trái
Ta một phương trời viết tiếp kinh..

Leave a Comment