Chúng ta đang viết về nỗi buồn nhược tiểu
Chúng ta đương viết về nỗi buồn chiến tranh
Chúng ta đang thở bằng hơi thở của quá khứ
Chúng ta đang rên về một thân phận lưu đày…
Trong cái nhị nguyên nầy
Người đàn ông nhớ cứ nhớ
Người đàn bà chờ cứ chờ
Em chỉ có thể thuộc về em
Tôi muốn làm sao được…?
Nhưng tôi có quyền yêu em, phải không ?
Nhưng tôi có quyền thêu rồng, vẽ phương trong giấc mơ của tôi phải không ?
Tôi chẳng thể là ai khác
Tôi chỉ là tôi thôi…
Tôi quay mặt, rồi đi
Nàng quay mặt, rồi đi
Chúng ta từng quay mặt, rồi đi
Ôi trái tim mười sáu
Trái tim còn nguyên lửa cháy
Trái tim còn nguyên dòng máu Tiên Rồng
Tôi biết mặt trời sẽ thức ở phương đông
Em cũng thức từ trái tim mười sáu…