Nằm nghe chim gọi ngoài sân
Đừng nằm ráng nữa ông thần của tôi
Còn bao nhiêu suối với đồi
Chờ ông thăm viếng, hạ hồi phóng ngôn…
Đời là tái lập chiêm bao
Bước ra cửa qủy lạc vào nhà ma
Hay đời là cuộc trường ca
Cánh tay vô lượng trong ngà ngọc xuân
Tôi không biết
Rất nhiều khi tự hỏi
Sai từ đâu ?
Và đúng
Ở nơi nào ?
Em đẹp quá…
Não nùng
Con mắt ngắm
Cuộc truy lùng
Đáy biển ?
Hoặc rừng sâu ?