Sao Vẫn Còn loanh Quanh

Gió nhẹ nên gió bayNúi nặng thành ở lạiGió qua từng đại hảiNúi từng đêm chờ trăng Mỗi hoàng hôn một cảnhMỗi trang đời như tranhThiền sư không tụng niệmChiếc dép bên đồi xanh Đêm đen thiếu phụ thứcKhông phải để cầm canhChỉ là không ngủ được“ nơi đâu vòng tay anh ? “ Người …

Read moreSao Vẫn Còn loanh Quanh

Chiếc Hôn Nàng Rất Ngọt

Tất cả tưởng chừng sẽ bị hủy diệtDưới họng súng của người bạn phương bắcNhưng không vẫn còn lại Tất cả tưởng chừng như sẽ chìm vào biển sâuNhưng khôngCòn bàn tay thượng đế Tất cả tưởng chừng như sẽ oằn xuốngNhưng khôngĐã đứng lên Những người Việt của tôiĐã và sẽ sống đẹp hơnHùng …

Read moreChiếc Hôn Nàng Rất Ngọt

Là mở Cửa Hay Thiên Thu Đóng Cửa

Rồi có lúc bạn không cần nhập cốcCũng thấy ra tha thứ vẫn là hơn” Ta sinh ra không phải để oán hờnVà có thể, biến đau thương thành ý lực “ Rồi có lúc bạn sẽ ngồi ray rức“ Tại làm sao thế giới vạn con đườngTa đi hoài trên một lối sầu thươngđể …

Read moreLà mở Cửa Hay Thiên Thu Đóng Cửa

Nhìn Phương Tây Mà Thổn Thức Phương Đông

Ta làm lính, chưa từng làm lính chiếnTa làm thơ chưa vắt đủ ngôn từTa yêu người với một trái tim dưta múa kiếm chưa từng trong kiếm phổ Tay viết chữ sao than hành vô lộ ?Vốn ta cần thêm những chuyến chơi xaNgồi trong mây mà du lãm thiên hàHay tự tại giữa …

Read moreNhìn Phương Tây Mà Thổn Thức Phương Đông

CHO HÀNG CHỨC NGUYÊN

Thằng bạn ở quê nhà viết gởi” Ráng mai còn để thấy được cùng nhau “Xa cho lắm cũng chỉ là khoảng cáchTa ngại gì chỉ mấy chục giờ bay ?! Ta thú thật chẳng còn gì Quốc , CọngNói cho cùng, lịch sử phải sang trangKhông về được bởi ta chưa về được!Qua bao …

Read moreCHO HÀNG CHỨC NGUYÊN

Việc gì mong Làm Sợi Chỉ Xuyên Suốt

Người đàn bà tế tựVới nỗi buồn của mìnhCây táo sẽ ra tráiTin đi Thứ bảyThử đi ngồi quánCoi giống ngày xưa không Chẳng cần phải thao thứcHãy để sự mỹ hảoTrong thơ Việc gì mong làm sợi chỉ xuyên suốtKhi không có thác, gềnhMọi dòng chảysầu tư

BẤT LỰC

Cho giọt nước miếngTừ đôi môi emNàng không chịu Nhủ gip̣t sươngNhờ biến thểĐêm mai Hắn thở dàiKhông có chiếc gậy thầnđừng mong cầu ước đến

Và Em, Dường Có THể

Em có thể lấy đôi môi làm rượu ?Giúp thơ ta ấm lại những ngôn từEm có thể trong đêm nằm liếc mắt ?Để cho tình nối được với không hư Sáng nằm nán lơ mơ về bốn biểnThấy ta còn nguyên một thuở rong chơiEm điểm trang, hay thơ trang điểm cuộc đờiTa không …

Read moreVà Em, Dường Có THể

Chỉ Làm Thơ

Không nói để thâm sâuCàng nói ra, càng dạiThưa ngài…phải, phải, phảiCon làm thơ thôi mà…

Nên Trần Gian Miên Viễn Mộng Thiên Đường

Con nước ấy chở thuyền vào biển cảĐã ngậm ngùi thất lạc với trùng khơiCon chữ ấy vẫn ngày ngày thong thảChở tình đi dâng tặng đất cùng trời Em đã đọc từ vô cùng hỏi ngãCó tìm về được một thứ chung chungNhư kệ nó “ đèn ai nhà nấy sáng “Ta còn nhau …

Read moreNên Trần Gian Miên Viễn Mộng Thiên Đường

Khi Dân Tộc Một Lòng

Thương quá quê hương chỉ biết truyện KiềuChỉ biết vươn vai Phù ĐổngChỉ biết ngày mơ đêm mộngMơ màng, sắc sắc, không không Thương những phận đời trên ruộng ven sôngCoi cuộc ống như thân cò lặn lộiTự xiềng xích với tấm thân vô tộiTự coi đời “ thiên định biết sao đây! “ Biết …

Read moreKhi Dân Tộc Một Lòng

Khi Ngôi Nhà Chỉ Có Một Người

Khi nôi nhà chỉ còn có một ngườiHắn lại không thể đi đánh pokerKhông đi tập thể dụcNgay cả xuống biểnCâu cá Khi ngôi nhà chỉ có một ngườiHắn đã làm phiền trang mạngVì chỉ có nơi nầy rộng lượng mở cửaCó thể mọi người đã ngủ hết Khi ngôi nhà chỉ có một ngườiNgọn …

Read moreKhi Ngôi Nhà Chỉ Có Một Người