Khi Dân Tộc Một Lòng

Thương quá quê hương chỉ biết truyện Kiều
Chỉ biết vươn vai Phù Đổng
Chỉ biết ngày mơ đêm mộng
Mơ màng, sắc sắc, không không

Thương những phận đời trên ruộng ven sông
Coi cuộc ống như thân cò lặn lội
Tự xiềng xích với tấm thân vô tội
Tự coi đời “ thiên định biết sao đây! “

Biết bao nhiêu người chỉ muốn làm mây
Bay tuốt mất coi cuộc đời chẳng có
Thương biết mấy thân như ngọn cỏ
Gió phương nào chỉ biết ngã nghiêng theo

Ôi quê hương không thể đói nghèo
Tiền rừng biển bạc
Trường Son xanh và Nam Hải cùng xanh

Sao quê hương với một lịch sử dài đầy bát nháo ?
May có một Nhà Trần với những chiến công Mỹ hảo
Nhưng cũng chỉ là “ giết giặc cứu non sông “
Như gần đây cha anh đi cho “ giấc mơ hồng “
Đi đến chết vẫn thấy cần cách mạng…

Hy vọng hôm nay bình minh sẽ rạng
Học tự xứ người “ who, what, why, when… “
Phố thị thôn làng sáng lại một vầng trăng
Cùng thấy được phương nam thời thịnh thế

Thành tựu giấc mơ điều không dễ
Dân tộc một lòng tổ quốc sẽ đi lên

Leave a Comment