Con nước ấy chở thuyền vào biển cả
Đã ngậm ngùi thất lạc với trùng khơi
Con chữ ấy vẫn ngày ngày thong thả
Chở tình đi dâng tặng đất cùng trời
Em đã đọc từ vô cùng hỏi ngã
Có tìm về được một thứ chung chung
Như kệ nó “ đèn ai nhà nấy sáng “
Ta còn nhau chưa thất lạc trong đời
Đôi môi ấy là công lao thượng đế ?
Mắt nhìn kia là ma mị gọi mời ?
Sao cũng chết, ôm em rồi hãy chết
Chết với tình là một cuộc rong chơi…
Ta vốn thích với những gì hoang tưởng
Nàng đợi chờ thật đấy, ở bên kia
Nàng đợi chờ, thật đấy, giữa sương khuya
Chỉ có thể gặp nàng trong đêm tối
Những con thiêu thân cho tình lặn lội
Đường càng xa tình ái mới càng sâu
Nàng đợi chờ không thể đợi chờ lâu
Chàng đến được hay không là mệnh số ?
Nay trôi dạt để mai về cố thổ
Dưới sao trời hồi tưởng một thời đi
Chẳng có gì, thật sự chẳng là chi
Sai với đúng, không còn sai với đúng
Trong một phút bao nhiêu vì sao rụng
Bao nhiêu thiên thần tiếp tục rong chơi
Bao nhiêu phận người rách tả rách tơi
Bao hụt hẩng, bao khốn cùng nheo nhóc
Ừ, thì cứ mỗi sớm mai mặt trời lại mọc
Bánh xe cuộc đời luân chuyển mãi không thôi
Cuộc chiến nơi xa súng nổ từng hồi
Có mấy chiếc xe tank vừa đứt xích…
Đôi lúc cười cười, chẳng có gì toàn bích
Nên trần gian miên viễn mộng thiên đường