Thằng bạn ở quê nhà viết gởi
” Ráng mai còn để thấy được cùng nhau “
Xa cho lắm cũng chỉ là khoảng cách
Ta ngại gì chỉ mấy chục giờ bay ?!
Ta thú thật chẳng còn gì Quốc , Cọng
Nói cho cùng, lịch sử phải sang trang
Không về được bởi ta chưa về được!
Qua bao năm không còn chữ “ quy hàng “!
Đã chẳng thể xoay thời cùng chuyển thế
Cũng chưa từng hờn giận một thời qua
Vì cớ gì ta vẫn mãi chia xa ?
Mãi nhìn ngắm quê hương mà buốt tủi
Chắc sẽ có một ngày ta trở lại
Không vì người cũng chẳng phải vì ta
Không vì một thời bằng hữu, bạn ta
Nhưng vì một chữ tình không dứt được
Ta trở lại, bởi làm sao từ khước
Những tâm tình còn đó dẫu chia xa
Bạn một thời, muôn thuở đã là hoa
Sông núi ấy ta một phần xương máu
Máu Hồng lạc vẫn ngày ngày tuôn chảy
Việt Thường kia khắc đậm giữa tim người
Ta sẽ về, nếu được, khóc oà lên
Ôm tổ quốc và khóc cùng tổ quốc…