Và Em, Dường Có THể

Em có thể lấy đôi môi làm rượu ?
Giúp thơ ta ấm lại những ngôn từ
Em có thể trong đêm nằm liếc mắt ?
Để cho tình nối được với không hư

Sáng nằm nán lơ mơ về bốn biển
Thấy ta còn nguyên một thuở rong chơi
Em điểm trang, hay thơ trang điểm cuộc đời
Ta không hiểu từ đâu ta mạnh giỏi

Thơ không thể, và em, dường có thế
Thơ là mây nên rất dễ tan tành
Chỉ có em từng bước vẫn quanh đi quanh
Em đã níu ta từ tầng sâu địa ngục

Cũng có thể là trời cao chúc phúc
Một chú khờ sống được với trăm năm
Đã băng qua bao ngả rẽ ưu phiền
Đôi môi ấy thiên thu là rượu ấm…

Leave a Comment