Gió nhẹ nên gió bay
Núi nặng thành ở lại
Gió qua từng đại hải
Núi từng đêm chờ trăng
Mỗi hoàng hôn một cảnh
Mỗi trang đời như tranh
Thiền sư không tụng niệm
Chiếc dép bên đồi xanh
Đêm đen thiếu phụ thức
Không phải để cầm canh
Chỉ là không ngủ được
“ nơi đâu vòng tay anh ? “
Người đã ngoài muôn dặm
Sai, đúng ? thiếu niên hành
Đã biết không không sự…
Sao vẫn còn loanh qoanh ?