Ta bỗng nghẹn với chùm thơ Nguyễn Lạc
Câu từng câu như cứa thịt da mình
Ta không trách, ta làm gì dám trách
Những phận người từ buổi ấy phiêu linh
Ta chôn được nhưng người chôn chẳng nỗi
Ta lớn trong chùa, bạn có lớn giữa chùa đâu…
Ta từ nhỏ đắm mình trong duyên, nghiệp
Người làm sao quên nỗi khúc quanh sầu
Ta có thể,bạn khó lòng có thể
Cứ buồn đi, nhưng nhớ lấy, bức tranh quê