Mùa Lá Chưa Phai

Tôi học được cái quan trọng nhất lại là cái phổ quát nhấtCái đẹp nhất là cái tôi biết qua từ thuở đầu đờiRiết rồi tôi hỏi tôiMầy đi tìm cái gì ? Tôi tin có ý của thần nhưng tôi muốn thấy một bàn tayBởi tôi được nâng lên từ đóTôi thích tìm về …

Read moreMùa Lá Chưa Phai

Vui a…

Không cần phải gò bóCứ viết xuống trớt whoớt, trật chìaCứ đi sai phòng, lạc ngõCứ đứng đợi không cần ai qua đóCứ nhủ lòng đêm xuống sẽ trăng lên… Không cần, Nhỏ!Khề khà ngâm cùng tiện tay vứt bỏNhững thói lề trang nhiêmÔm chặt anhChúng ta khoe tình giữa chợVà hôn nhauNhư chỉ có …

Read moreVui a…

Em Về Đâu Tôi Cũng Thấy Nhu Mì

Bạn nhìn con Hạc bay trong trời chiều và chợt thương về sự đơn độcNhưng nếu bạn biết con Hạc kia là một vị Tiên thời cái nhìn bạn đã khácTrên lộ trình xa với một người cất bước, bạn chạnh lòng nỗi hiu quạnh của tha nhânNhưng đó là một triết gia đang nhìn …

Read moreEm Về Đâu Tôi Cũng Thấy Nhu Mì

Lại Thấy Mình Trong Giấc Ngủ Trưa

Hắn ném trái lựu đạn vào chữChữ nổHắn ném lưỡi gươm vào chữChữ đâmHắn ném đám mây vào chữChữ loãngHắn ném con sông vào chữNước trôiHắn ném đại dương vào chữSóng vỗHắn ném núi vào chữĐá trầm tưHắn ném thời gian vào chữChữ đã là rong rêuHắn ném “ em “ vào chữCon tim đã …

Read moreLại Thấy Mình Trong Giấc Ngủ Trưa

Tri kỷ

Khuyết tật tôi từ một áng mây Đi không đủ bước, nhánh Thu, gầy Đêm hoang thức giấc, về, nhưng muộn Tri kỷ may còn, những ngón tay…

Nặng Lòng Ai Vớt Ánh Sao Sa

Làm sao cản được ngoài kia gióMang tiếng chuông về một hướng xaTa cũng làm sao mà biết đượcNơi nào bão lộng với sương sa Em ngồi trong cửa ta trong cửaQuấn quít tình xanh tuổi mộng hoa ?Hay chỉ mỗi mình con dốc nhớNăm xưa, ngày đó, một người qua Trầm tư buổi mộng …

Read moreNặng Lòng Ai Vớt Ánh Sao Sa

Vẫn Là Tôi

Sáng đọc đại cô nương không chịu làm mẹNhưng ngồi tại Sài Gòn nhâm nhi cà phê nhớ về người tình ở Hà NộiQuái! Đứa con trai cũng bằng tuổi đại cô nương nằm ngủ trong phòngKhông nghe nhắc tên thiếu nữNhưng nhắc tới, chuyến du hành xaNgại! Sao tôi vẫn ôm linh hồn cổ …

Read moreVẫn Là Tôi

Có những Ngày Đang Nắng Bỗng Dưng Mưa

Lắm khi thơ là những cây đinhGai nhọn, dao bén, cũng có thể là mìn bomLà đầm lầy, là hố sâu, là tù ngụcSáng nay những bài thơ thiếu đi màu của (cây)TrúcMay có trong trang, em môi mắt mỉm cười Lắm khi hành trình của thơ là hành trình về địa ngụcMỗi con chữ …

Read moreCó những Ngày Đang Nắng Bỗng Dưng Mưa

Lòng Đầy Thượng Đế Sợ Gì Ai

Một chút tình không, mà huyễn cóCho lòng trai ấm với phong sươngRồi đi như thể tình nhân đãChung thủy hành theo vạn dặm đường Lầu các vốn không, mà cứ tưởngRằng ta lầu các ở muôn phươngRồi đi như thể ngàn phương ấyCó sẳn chờ ta chỗ chiếu giường Bè bạn không ai, mà …

Read moreLòng Đầy Thượng Đế Sợ Gì Ai

Mắt Nói

Hai cô gái thì thầm Anh ấy nói tao là viên thuốc Anh ấy nói tao là ly rượu  Anh ấy nói tao là bông hoa Anh ấy nói tao là ngôi nhà… Bây giờ mầy biết ra Mầy là bong bóng Ơ, ơ, sao bồ biết ? Đôi mắt bà nói a!

Nhớ

rằng muôn trùng ấy, nhớ ra rừng thơ là những cánh hoa, một thời từ em mở cửa đất trời như, Hà Nguyên Thạch “ tôi rời bóng tôi “ Rằng khi nào có nhớ nhau Nghiêng bầu với ánh trăng mời, cạn ly…

Tháng Bảy 2

Tháng bảy rồi em biết khôngNgọc Hoàng quên và các con Qụa già đang bịnhNên làm sao gặp nhau là chuyện của đôi mình Tháng bảy rồi em có đổi thay ?Em còn mộng, còn ôm hình ai trong giấc ngủEm còn có trong mỗi ngày tranh thủViết đôi câu thơ tình dấu lặng để …

Read moreTháng Bảy 2