Lắm khi thơ là những cây đinh
Gai nhọn, dao bén, cũng có thể là mìn bom
Là đầm lầy, là hố sâu, là tù ngục
Sáng nay những bài thơ thiếu đi màu của (cây)Trúc
May có trong trang, em môi mắt mỉm cười
Lắm khi hành trình của thơ là hành trình về địa ngục
Mỗi con chữ là những con dòi nhung nhúc
Da thịt một thời nửa thế kỷ chưa qua
Ta đọc thơ và ta thấy xót xa
Một dân tộc sao đoạn đành đến thế
Nửa thế kỷ sao vẫn nguyên suối lệ
Ta muốn quên nhưng tiếng khóc ở ai còn
Lắm khi hành trình của thơ là những chiếc lá non
Đã rơi xuống chưa trọn mùa lá thắm
Những con chữ đã cháy lên làm bõng
Thức ta về những chốn cố quên xưa
Có những ngày đang nắng bỗng dưng mưa…