Một chút tình không, mà huyễn có
Cho lòng trai ấm với phong sương
Rồi đi như thể tình nhân đã
Chung thủy hành theo vạn dặm đường
Lầu các vốn không, mà cứ tưởng
Rằng ta lầu các ở muôn phương
Rồi đi như thể ngàn phương ấy
Có sẳn chờ ta chỗ chiếu giường
Bè bạn không ai, mà cố mượn
Anh hùng hào kiệt ở trăm chương
Rồi đi, còn trách vào đâu nữa
Một phần đời rách với đau thương
Thấy ra ngờ nghệch không là chết
Trời đất chưa từng hỏi đúng sai
“ hãy gõ…” biết ra, tình vẫn tại
“ lòng đầy Thượng Đế ngại gì ai “