Bạn nhìn con Hạc bay trong trời chiều và chợt thương về sự đơn độc
Nhưng nếu bạn biết con Hạc kia là một vị Tiên thời cái nhìn bạn đã khác
Trên lộ trình xa với một người cất bước, bạn chạnh lòng nỗi hiu quạnh của tha nhân
Nhưng đó là một triết gia đang nhìn sự thay màu của lá
Hay đo đếm sự đau từng bước dưới chân mình
Bạn đừng cho tôi mở ra thuyết hoài nghi
Bạn đừng cho tôi ném đi một sự thật
Tôi chỉ muốn viết ra những điều chơn chất
Mỗi sớm mai đời như phúc duyên
Tôi thương những cành khô lá mục
Một thời tôi cho là sự tận cùng
Bây giờ tôi đã hiểu ra
Chẳng có gì chấm hết
Sông của ngàn sông là biển
Vì đâu có biển khô ?
Em cứ tự nhiên mà khóc
Sao con chim bay không có bạn tình
Khi còn thở ra những lời thế tục
Đúng và sai đôi lúc chẳng là chi
Đêm vô tận mở ra ngàn mộng tưởng
Em về đâu tôi cũng thấy nhu mì