Hắn ném trái lựu đạn vào chữ
Chữ nổ
Hắn ném lưỡi gươm vào chữ
Chữ đâm
Hắn ném đám mây vào chữ
Chữ loãng
Hắn ném con sông vào chữ
Nước trôi
Hắn ném đại dương vào chữ
Sóng vỗ
Hắn ném núi vào chữ
Đá trầm tư
Hắn ném thời gian vào chữ
Chữ đã là rong rêu
Hắn ném “ em “ vào chữ
Con tim đã tật nguyền
Hắn ném “ tôi “ vào chữ
Quá khứ là phúc duyên…
muốn ngắm ngoài kia cánh cửa
Lại thấy mình trong giấc ngủ trưa…