Tôi học được cái quan trọng nhất lại là cái phổ quát nhất
Cái đẹp nhất là cái tôi biết qua từ thuở đầu đời
Riết rồi tôi hỏi tôi
Mầy đi tìm cái gì ?
Tôi tin có ý của thần nhưng tôi muốn thấy một bàn tay
Bởi tôi được nâng lên từ đó
Tôi thích tìm về những đêm trăng tỏ
Đếm sao trời và cảm tạ những vì sao
Tôi muốn mời em trong hành trình viếng Chúa
Nhưng lối thiên đàng chỉ có một người đi
Tôi muốn mời em về nghe Bụt giảng
Nhưng em nghe Bụt rồi còn có bên tôi ?
Tôi băng qua những dòng sông đầy chữ
Tôi muốn nhảy vào nhưng ngại phải trầm luân
Tôi muốn hỏi với dòng sông lịch sử
Người bơi bao năm, để đến cuối cùng
Phật dạy rằng “ vô thủy, vô chung “
không có khởi nguyên nên làm sao cùng tận
Tôi sẽ phải tập làm người kiên nhẩn
đừng vì hữu hạn để sầu tư
tôi ngồi đây đi viết những lời dư
biết đâu được cái gọi là dâng hiến
em là một, nhưng em là sông biển
“ Anh cứ đùa, em là cô bé mà anh! “