Hắn thấy cần phải viết
Em trong thơ và em của đời thường
Em trong thơ là em của văn chương
Có ôm đấy chỉ là hư huyễn cả
Em của đời thường phải cần trả giá
Phải cần quanh co trước khi có được một cành hoa
Em của đời thường rất mực kiêu sa
Không phải muốn “ kéo tai về “ là được
Người làm thơ với ơn trời ban phước
Nhưng no trong mắt đới trong lòng
Những bài thơ mang nét vẽ một đường cong
Em rớt xuống như trời cho lại lấy
Hình như những người thơ muôn đời vẫn vậy
Yêu một người nhưng cứ mãi lang thang
Cố tâm xây cho được một thiên đàng
Rồi ôm khắp tài nhân về khóa cỗng
Tôi vốn người thơ tâm thường vốn động
Tôi yêu em thượng đế bắt yêu mà
Tôi làm gì với một giọt sương sa
Đường cong ấy chưa vì tình giử lại
Nên vẫn còn đi, đi hoài, đi mãi
Xây trường thành; đời, tiếp một đời xây…